Không lung linh sắc màu, không rạo rực se sua, tôi như một người rong chơi ngắm nhìn mùa xuân từ phía ngoài, lâu lâu chợt bước vào vòng xuân rồi lại rút chân nhanh ra như khi bước vào.
Rất nhẹ, rất nhẹ những hoài niệm đi qua tôi. Những vui buồn của cuộc đời; những con người đã đi qua tôi và tôi đã đi qua họ....
Nhiều thứ để chiêm nghiệm và nhiều điều cần rút ra. cái quan trọng là ta cứ là ta, liêu xiêu trên con đường "hội nhập với một thứ gọi là toàn cầu hóa" để rồi thấy chạnh lòng quá đỗi. Bởi cái chính là con người trong dòng chảy thời cuộc đang đánh mất mình, họ như con thiêu thân lao vào tìm kiếm đồng tiền bất kể đó là chính nghĩa hay không chính nghĩa!
Mùa xuân là mùa của hy vọng. Mong sao thời gian có qua đi nhưng niềm tin về con người, vào con người còn ở lại trong ta...
Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)